Giá mà lại được làm thế thêm một chút.

Hôm nay tôi đã chủ động dừng lại một mối quan hệ gần hai thập kỷ, bằng một vài dòng nhắn nhẹ nhàng ngắn ngủi sau một khoảng im lặng kéo dài gần hai tháng.
Bây giờ là 2h sáng, tôi đang ngồi đây cạnh nơi đã chôn chú mèo của chúng tôi. Chúng tôi không có con chung vì những lý do sức khỏe, xã hội, quan điểm sống.
Mèo Min nằm dưới một gốc cây lớn giữa khu đồi xanh mát. Nó đã sống một cuộc đời an yên, vui vẻ, ngập tràn sự yêu thương và cưng chiều. Tuổi cao và bệnh hiểm nghèo làm nó không còn ở cạnh chúng tôi được nữa. Nó là sợi dây gắn kết chúng tôi, là một phần những ký ức của chúng tôi. Nó đã đi rồi, không biết có phải trùng hợp không, ngày nó ra đi là ngày bắt đầu chuỗi dài im lặng.
Hôm nay cũng là ngày đầu tiên tôi muốn viết trở lại sau gần 20 năm. Tôi đã quên mất cách bắt đầu một bài viết, quên cách trải những dòng chữ của mình theo trật tự hay logic nào đó đã từng sử dụng. Có lẽ vì hiện tại bản thân suy nghĩ của tôi cũng vụn vặt và lộn xộn như mảnh vỡ của chiếc ly trải trên mặt đất, nhưng không có âm thanh nào cả.
Nhiều năm trước tôi thường thích phân tích một điều gì đó. Hôm nay tôi chỉ là muốn viết. Không còn câu hỏi tại sao chúng ta hành xử thế này mà không phải thế kia? Không còn muốn quan sát, khái quát những hành vi nhỏ thành một logic căn nguyên hệ quả. Tôi chỉ đơn giản chấp nhận những thứ đang hiện ra trước mắt - những mảnh vỡ rải rác dù không có ai đập phá ồn ào.
Tôi nhớ cô ấy, người đã là tri kỷ của tôi.
Tôi nhớ chú mèo của chúng tôi. Nhớ cảm giác co chân lên chống chăn cho Min nằm giữa hai chân, nó rất thích việc đó. Và chúng tôi cũng thích chiều chuộng nó như vậy, dù rất mỏi nhưng không nỡ trở mình.
Giá mà lại được làm thế thêm một chút.